Giáo xứ Tân Thái Sơn  - Giáo Hạt Tân Sơn Nhì - Giáo Phận Sài Gòn - LM chính xứ: Phêrô Nguyễn Quốc Tuý - LM Phó xứ: Gioan Baotixita Nguyễn Mạnh Toàn Và Giuse Phùng Văn Thông Minh - "KHÔNG CÓ TÌNH THƯƠNG NÀO CAO CẢ HƠN TÌNH THƯƠNG CỦA NGƯỜI ĐÃ HY SINH TÍNH MẠNG VÌ BẠN HỮU CỦA MÌNH." (Ga:15,13) Ave Ma-ri-a - "Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa." (Lc 11, 28) - Thành Lập Và Quản Trị Trang Web: Giuse Trần Đình Cánh.

Lời Chúa Thứ sáu Tuần XI Thường Niên (18/06/2021)

Lời Chúa Thứ sáu Tuần XI Thường Niên (18/06/2021)

Lời Chúa Thứ sáu Tuần XI Thường Niên (18/06/2021)

 

Bài Đọc Năm Lẻ : 2 Cr 11,18.21b-30

Lời Chúa trong thư thứ hai của thánh Phao-lô Tông Đồ gửi tín hữu Côrinto

 

18 Thưa anh em, vì có lắm kẻ tự hào theo tính xác thịt, thì tôi đây, tôi cũng tự hào.

21b Bất cứ điều gì người ta dám làm, thì tôi cũng dám làm -tôi nói như người điên-. 22 Họ là người Híp-ri ư ? Tôi cũng vậy ! Họ là người Ít-ra-en ư ? Tôi cũng vậy ! Họ là dòng giống Áp-ra-ham ư ? Tôi cũng vậy ! 23 Họ là người phục vụ Đức Ki-tô ư ? Tôi nói như người điên : tôi còn hơn họ nữa ! Hơn nhiều vì công khó, hơn nhiều vì ở tù, hơn gấp bội vì chịu đòn, bao lần suýt chết. 24 Năm lần tôi bị người Do-thái đánh bốn mươi roi bớt một ; 25 ba lần bị đánh đòn ; một lần bị ném đá ; ba lần bị đắm tàu ; một đêm một ngày lênh đênh giữa biển khơi ! 26 Tôi còn hơn họ, vì phải thực hiện nhiều cuộc hành trình, gặp bao nguy hiểm trên sông, nguy hiểm do trộm cướp, nguy hiểm do đồng bào, nguy hiểm vì dân ngoại, nguy hiểm ở thành phố, trong sa mạc, ngoài biển khơi, nguy hiểm do những kẻ giả danh là anh em. 27 Tôi còn phải vất vả mệt nhọc, thường phải thức đêm, bị đói khát, nhịn ăn nhịn uống và chịu rét mướt trần truồng. 28 Không kể các điều khác, còn có nỗi ray rứt hằng ngày của tôi là mối bận tâm lo cho tất cả các Hội Thánh ! 29 Có ai yếu đuối mà tôi lại không cảm thấy mình yếu đuối ? Có ai vấp ngã mà tôi lại không cảm thấy lòng sôi lên ?

30 Nếu phải tự hào, thì tôi sẽ tự hào về những yếu đuối của tôi.

 

Đáp ca Tv 33,2-3.4-5.6-7 (Đ. x. c.18b)

 

Xướng 1: Tôi sẽ không ngừng chúc tụng Chúa,
câu hát mừng Người chẳng ngớt trên môi.3Linh hồn tôi hãnh diện vì Chúa
xin các bạn nghèo nghe tôi nói mà vui lên.

 

Đáp. Người công chính được Thiên Chúa giữ gìn,
giải thoát khỏi mọi cơn nguy khốn.

 

Xướng 2: Hãy cùng tôi ngợi khen Đức Chúa,
ta đồng thanh tán tụng danh Người.5Tôi đã tìm kiếm Chúa, và Người đáp lại,
giải thoát cho khỏi mọi nỗi kinh hoàng.

 

Xướng 3: Ai nhìn lên Chúa sẽ vui tươi hớn hở,
không bao giờ bẽ mặt hổ ngươi.7Kẻ nghèo này kêu lên và Chúa đã nhận lời,
cứu cho khỏi mọi cơn nguy khốn.

 

Tung hô Tin Mừng Mt 5,3

Al-lê-lui-a. Al-lê-lui-a: Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. Al-lê-lui-a.

 

Bài Ðọc Năm Chẵn: 2 V 11, 1-4. 9-18. 20

Lời Chúa trong sách các Vua quyển thứ hai

 

Trong những ngày ấy, khi bà Athalia, mẹ vua Ocôsia, thấy con mình chết, nên đứng lên giết tất cả dòng dõi nhà vua. Nhưng Giô-saba, con gái của vua Giôram và là chị của Ocôsia, cứu được Gioas, con của Ocôsia khỏi số các con của vua bị sát hại, và giấu nó trong phòng ngủ làm một với bà vú, để bà Athalia không thấy nó và nó khỏi bị giết. Nó ở trong đền thờ Chúa với bà Giôsaba cách bí mật được sáu năm, thời gian bà Athalia cai trị đất nước.

 

Năm thứ bảy, ông Gioiađa sai người đi tìm các sĩ quan và quân lính, ông đưa họ đi với ông vào đền thờ Chúa. Người ký giao ước với họ, bảo họ thề trong đền thờ Chúa và cho họ thấy con của nhà vua.

 

Các sĩ quan làm tất cả những điều tư tế Gioiađa truyền dạy: Mỗi người đem các thuộc hạ theo mình, những người lính vào canh ngày Sabbat cũng như kẻ ra canh, đều đến cùng tư tế Gioiađa. Ông trao cho họ giáo mác và khí giới của Ðavít để trong đền thờ Chúa. Mỗi người cầm khí giới đứng từ bên tả đến bên hữu đền thờ và bàn thờ, hộ vệ chung quanh đức vua. Tư tế Gioiađa dẫn hoàng tử ra, đặt triều thiên lên đầu người và trao cho người quyển giao ước. Người ta phong người làm vua và xức dầu cho người. Họ vỗ tay reo lên: "Vạn tuế đức vua!"

 

Athalia nghe tiếng dân chúng chạy đến, thì đi với dân vào đền thờ Chúa. Bà Athalia thấy vua đứng trên toà như thói thường, có ca sĩ và đội kèn đứng kề bên, và toàn dân trong xứ hân hoan kèn hát, bà liền xé áo mình, kêu lên rằng: "Mưu phản! Mưu phản!" Nhưng Gioiađa truyền cho các sĩ quan đang cầm đầu toán binh lính rằng: "Các ngươi hãy đuổi bà ấy ra khỏi đền thờ, và hễ ai theo bà, thì chém luôn". Vị tư tế nói: "Ðừng giết bà trong đền thờ Chúa". Họ ra tay bắt và lôi bà đi theo đường ngựa vào đến gần cung điện và giết bà tại đó.

 

 

Gioiađa ký kết giao ước giữa Thiên Chúa với vua và dân, để họ trở nên dân Chúa; và ký giao ước giữa vua và dân. Toàn dân trong xứ đều ùa vào chùa Baal, phá huỷ các đền thờ, đập tan các bức tượng, và giết luôn thầy cả Mathan trước bàn thờ. Tư tế Gioiađa đặt các toán canh giữ đền thờ Chúa. Toàn dân trong xứ hân hoan, và thành đô được bằng yên: vì bà Athalia bị giết trong đền vua.

 

Bài Tin Mừng: Mt 6, 19-23

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu

 

19 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất, nơi mối mọt làm hư nát, và kẻ trộm khoét vách lấy đi. 20 Nhưng hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời, nơi mối mọt không làm hư nát, và kẻ trộm không khoét vách lấy đi. 21 Vì kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó.

22 “Đèn của thân thể là con mắt. Vậy nếu mắt anh tốt, thì toàn thân anh sẽ sáng. 23 Còn nếu mắt anh xấu, thì toàn thân anh sẽ tối. Vậy nếu ánh sáng nơi anh lại thành bóng tối, thì tối biết chừng nào !”

 

Suy niệm:

(trích trong 5 phút Lời Chúa tháng 6/2021)

 

Con người ra sức làm ra của cải để sinh tồn ở thế gian này. Có thứ của cải dùng ngay, có thứ để dành phòng khi hữu sự. Bản năng sinh tồn cộng với hệ luỵ của tội tổ tông khiến của cải trở nên thiết thân. Chính vì thế “của cải, kho tàng ta ở đâu, thì lòng ta cũng ở đó!” Có nhiều người coi của cải là cùng đích chứ không là phương tiện nên cứ lao đầu như con thiêu thân vào đó khiến họ không biết gì khác ngoài của cải. Lời Chúa vừa thực tế mà cũng vừa là cảnh báo đối với những ai chỉ biết đặt tương lai mình vào những sự phù vân ấy.

 

Mời Bạn: Kinh nghiệm cho thấy càng có nhiều của cải bao nhiêu càng bất an bấy nhiêu. Cất dấu chỗ nào cũng sợ bị đánh cắp. Tâm trí lúc nào cũng suy tính chuyển dịch của cải đến nơi an toàn. Cất trong két sắt hay gởi ngân hàng cũng không yên. Như thế còn thì giờ đâu mà nghĩ tới những sự cao siêu trên trời? Chỉ những ai coi của cải là phương tiện mới có thể sử dụng nó để đạt tới nhiều mục đích khác: nuôi sống bản thân và gia đình, giúp đỡ người đau khổ, xây dựng công trình phúc lợi xã hội… Còn những ai coi của cải là cùng đích, thì chính nó sẽ trói ghì tay chân, đầu óc ta lại để chỉ biết cất giấu và cất giấu mà thôi.

 

Sống Lời Chúa: Giáo lý dạy: ngôi nhà vĩnh cửu của chúng ta ở trên trời (2Cr 5,1). Vì thế ta hãy dùng của cải mình để mua lấy ngôi nhà ấy khi biết chia sẻ và cho đi.

 

Cầu nguyện: Lạy Chúa, khi vào trần gian, Chúa đã sống không nhà không cửa, không có nơi gối đầu. Xin dạy con biết dùng của cải chóng qua ở đời này để mua lấy hạnh phúc đời sau, biết cho đi để được lãnh nhận từ Chúa nhiều hơn.

 

Trích Dẫn 01 Câu Lời Chúa Trong Ngày: 

 


Trở lại      In      Số lần xem: 2720
Tin tức liên quan
Tin tức mới cập nhật
Video
Trở Lại Đi Con Ơi ! - Ca Đoàn Thánh Gia
Liên kết website
Thống kê
 Trực tuyến :  14
 Hôm nay:  3839
 Hôm qua:  3881
 Tuần trước:  28009
 Tháng trước:  109302
 Tất cả:  9177162

Copyright @ 2013 Giáo Dân Tân Thái Sơn

Mọi ý kiến đóng góp và bài viết xin vui lòng gửi qua Email: Canhtanthaison@gmail.com

Thiết kế bởi webso.vn